Mỗi năm, ngày Hội chứng Down thế giới có chủ đề khác nhau. Chủ đề của năm 2026 là "Cùng nhau chống lại sự cô đơn".
Tại sao chúng ta cần nói về sự cô đơn?
Trong chúng ta, đôi khi cũng cảm thấy cô đơn. Nhưng, đối với nhiều người mắc hội chứng Down và các khuyết tật trí tuệ khác, sự cô đơn là một trải nghiệm phổ biến và đau đớn hơn. Ngay cả gia đình của người mắc hội chứng Down và các khuyết tật trí tuệ khác cũng có thể cảm thấy cô đơn và cảm thấy bị cô lập, thiếu sự hỗ trợ.
Sự cô đơn có thể biểu hiện theo nhiều cách khác nhau như: Không có nhóm bạn bè hoặc cộng đồng để thuộc về; Không có người thân thiết, người đặc biệt để chia sẻ cảm xúc của mình.....
Cô đơn là một vấn đề nghiêm trọng, không chỉ là một cảm giác buồn bã. Sự cô đơn có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe và hạnh phúc của chúng ta. Nó có thể khiến người ta cảm thấy lo lắng hoặc trầm cảm, nó cũng có thể gây hại cho sức khỏe thể chất.
Sự cô đơn không phải là một sự lựa chọn của chúng ta, nó xảy ra khi chúng ta không được hỗ trợ để xây dựng và duy trì các mối liên hệ với người khác. Chúng ta có thể vẫn cảm thấy cô đơn ngay cả khi được bao quanh bởi người khác nếu chúng ta không thực sự kết nối với nhau. Vì vậy, một người mắc hội chứng Down có thể ở cùng phòng với những người khác nhưng vẫn cảm thấy cô đơn.
Sự cô đơn cũng do sự kỳ thị và phân biệt đối xử gây ra, khi một người bị loại trừ khỏi trường học, nơi làm việc và đời sống cộng đồng.
Một nghiên cứu cho thấy 39% người khuyết tật trí tuệ thường cảm thấy cô đơn, so với 14% người không khuyết tật (Bishop Llewellyn và Kavanagh, Úc, 2024). Một nghiên cứu khác báo cáo rằng người khuyết tật trí tuệ có nguy cơ cô đơn cao gấp 7 lần so với người bình thường (Mencap, Vương quốc Anh, 2019).
Làm thế nào để chống lại sự cô đơn?
Câu trả lời chính là sự hòa nhập thực sự! Đó là việc có những tình bạn và mối quan hệ tốt đẹp. Đó là cảm giác được trân trọng và biết mình thuộc về một cộng đồng. Đây là một vấn đề chúng ta có thể giải quyết, và “Cùng nhau chống lại sự cô đơn” là lời kêu gọi hành động của chúng ta. Chúng ta hãy giúp mọi người cảm thấy được kết nối và thuộc về một cộng đồng.
Những điều mọi người cần để cảm thấy được kết nối và thuộc về một cộng đồng
Để chấm dứt sự cô đơn, mỗi người cần:
- Sự hòa nhập thực sự: Được thực sự hòa nhập vào trường học, công việc và đời sống cộng đồng. Không chỉ là “có mặt”, mà là tham gia tích cực.
- Không gian chào đón: Cảm thấy được chào đón và trân trọng, được mời tham gia và được an toàn khỏi sự kỳ thị.
- Những mối quan hệ ý nghĩa: Có những mối quan hệ bền chặt, hỗ trợ và ý nghĩa với bạn bè, gia đình và người yêu.
Chúng ta cùng nhau chung tay như thế nào?
Tất cả chúng ta đều có trách nhiệm cùng nhau hành động chống lại sự cô đơn:
- Hãy là người tạo ra một không gian chào đón, hãy mời ai đó tham gia vào một cuộc trò chuyện, một trò chơi hoặc một nhóm, và hãy lên án sự loại trừ khi bạn thấy nó.
- Hãy là người tự bảo vệ quyền lợi của mình. Tiếng nói của bạn là quan trọng nhất, hãy chia sẻ ý kiến của bạn về những gì bạn cần để cảm thấy được kết nối và thuộc về một cộng đồng.
- Hãy nói chuyện với người thân yêu của bạn về cảm xúc của họ, hỗ trợ họ lên tiếng cho chính mình. Hãy kết nối với các gia đình khác để xây dựng một cộng đồng vững mạnh và vận động cho các dịch vụ tốt hơn.
- Tạo ra các cơ hội kết nối, như tổ chức các sự kiện và các hoạt động nhóm. Dẫn dắt các chiến dịch vận động và cung cấp cho những người tự bảo vệ quyền lợi của mình và các gia đình một nền tảng để lên tiếng.
- Hãy tổ chức, điều hành các câu lạc bộ, tổ chức nhóm hòa nhập, các hoạt động thể thao… để giúp mọi người kết nối với nhau, chủ động thay đổi chính sách để loại bỏ các rào cản ngăn cản mọi người tham gia.
(Theo https://www.worlddownsyndromeday.org)